Đến Niigata uống rượu sake đầu xuân
Đến Niigata uống rượu sake đầu xuân
Chuyến tàu cao tốc đưa tôi từ Tokyo đến Niigata để đón cái lạnh 10 độ C vào đầu xuân, đến để uống rượu sake và để yêu nơi này.
Nhà ga Niigata
Bước ra phố, cái lạnh 10 độ khiến tôi rùng mình. Gió thốc từng cơn. Dù vậy, cơn gió đó khiến tôi cảm thấy vô cùng thư thái. Thành phố Niigata chào đón tôi thật ngọt ngào bằng mùa hoa tulip đang nở rộ. Những bông hoa tulip đủ màu, từ đỏ, trắng đến vàng tươi nở to khắp phố. Chúng tôi lên xe, dạo qua những con đường. Nếu ai đã từng đến Nhật vào mùa thu hay mùa đông sẽ yêu mến biết mấy nàng xuân dịu dàng và tươi non như bây giờ.
Sau khi dùng bữa trưa, xe quay trở lại nhà ga. Điểm tham quan đầu tiên của chúng tôi là một cửa hàng bán rượu sake. Vào quán rượu, chúng tôi đi đổi tiền xu để thử thứ nước uống cay nồng này.
Cửa hàng rượu nằm trong khu thương mại ngay cạnh nhà ga Niigata
Cửa hàng rượu nằm trong khu thương mại ngay cạnh nhà ga Niigata. Khi bước vào, mùi men cay nồng đã xộc vào mũi. Càng bước vào trong, cái hương vị ấm nồng ấy càng rõ dần, như xuyên tận tâm can. Tôi dừng lại, chậm rãi hít một hơi dài.
Tiệm rượu rất đặc biệt. Đi khắp xứ mình, tôi chưa từng thấy có cách thử rượu nào đặc biệt đến thế. Có rất nhiều loại rượu được sắp thành hàng đặt trong từng ô nhỏ như những chiếc tủ chia ô gắn trên tường. Loại rượu “vua” ngon nhất được đặt ở ô lớn nhất. Muốn thử rượu, người uống chỉ việc bỏ tiền xu vào và bấm nút, rượu chảy ra đổ đầy một chén nhỏ.
Rất nhiều loại rượu được sắp thành hàng đặt trong từng ô nhỏ
Được biết, đây chính là nơi quy tụ của hầu hết những loại rượu ngon của 93 xưởng rượu trên toàn Niigata. Là vùng đất nổi tiếng có nhiều gạo ngon, Niigata cũng nổi tiếng với nhiều loại rượu sake hảo hạng làm từ gạo. Người ta cho rằng, khi những bông hoa tuyết tan vào mùa xuân, nước sẽ đổ xuống những con suối và đi vào những cánh đồng. Nước suối mang theo những khoáng chất từ trên núi xuống, góp phần làm nên những hạt gạo ngon không đâu sánh kịp. Để làm ra rượu, người ta phải đánh bóng gạo đến 50% và chỉ sử dụng phần gạo tinh túy nhất để ủ men. Thậm chí với loại rượu cao cấp nhất, người ta chỉ sự dụng gạo đã đánh bóng còn 33%.
Tôi tiến tới quầy thử rượu. Sau khi bỏ bỏ tiền vào và bấm nút, rượu đổ đầy một chén. Cầm ly rượu, nhấp ngụm đầu tiên, vị cay nồng khiến lưỡi tôi tê buốt. Cảm giác ấm nồng kéo đến rất nhanh. Bụng tôi cồn cào. Chàng trai bên cạnh nhìn tôi. Chàng cười, nụ cười trong như nắng sớm. Thử đến loại rượu thứ ba, tôi say choáng váng. Trái tim nhảy múa. Mặt tôi nóng bừng.
- Chụp hình nhé!
Lời đề nghị khiến tôi giật mình. Chàng trai nọ chỉ tay vào máy chụp hình tôi đang cầm trên tay, ngỏ ý giúp tôi chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Những tấm hình thiếu sáng và bị rung. Anh chàng cứ loay hoay chụp lại mãi nhưng vẫn bị hỏng. Cuối cùng, tôi phải đẩy anh ấy đứng vào làm mẫu.
Chàng trai người Nhật đứng vào, tay cầm chén rượu, nhấp một ngụm, nhìn nghiêng sang trái, hướng về phía tôi. Tôi bấm máy và xem lại hình. Tuyệt, đúng chuẩn rồi. Lúc này đây, tôi mới nhìn rõ anh chàng nãy giờ vẫn chăm sóc tôi rất tận tình. Chàng cao như một người mẫu, mắt một mí nhưng rất to và lại đeo chiếc kính cận dày.
Thử rượu ở Niigata
Hayashi nói gì đó bằng tiếng Nhật với anh chàng đeo kính và họ cười vang. Tôi nghe rõ, tiếng cười đó của chàng trai mà tôi vừa gặp, trong trẻo và hồn nhiên như trẻ thơ. Lâu rồi, phải rất lâu rồi, tôi mới nghe tiếng cười đó. Giọng cười đó của chàng trai xa lạ, khúc khích sau lưng, non tơ và rực rỡ như tình đầu.
- Mọi người ơi, rượu có ngon không vậy? – Tiếng chị hướng dẫn vồn vã.
Anh chàng đeo kính tiến đến gần tôi, mỉm cười và hỏi:
- Thử nữa chứ?
Tôi nhìn xuống tay mình, vẫn còn đủ tiền xu để thử 3 chén nữa. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng. Rõ ràng, tửu lượng tôi rất kém. Hơn nữa, bay đêm cộng với di chuyển một quãng đường quá dài mà chưa được nghỉ khiến tôi xuống sức rất nhanh. Tôi lắc đầu, không nhìn chàng. Tôi chìa tay về phía anh, đưa cho anh những đồng xu còn lại, lắc đầu từ chối. Tôi bước ra khỏi khu vực thử rượu, đi lang thang ngó nghiêng trong phòng trưng bày.
Buổi thử rượu kết thúc, mọi người cũng bước ra ngoài. Lúc lên xe để tiếp tục hành trình, tôi nghe Hayashi bảo rằng, anh có thể uống 35 chén rượu sake một lúc. Tôi mỉm cười, thầm thỉ: “Ừ, giỏi thật, 35 chén, rượu vào thì đời vui. Họ vui, có lẽ”.
Hayashi ngồi phía sau. Tôi liếc nhìn anh qua cửa kính xe. Anh mỉm cười, luôn mỉm cười, tươi vui và quyến rũ. Tôi nhặt nụ cười đó, đặt trong tâm trí, cất máy ảnh vào túi rồi lơ đãng nhìn ra bên ngoài.
Ngồi trong xe, lúc này, tôi mới cảm nhận hết vẻ đẹp của thành phố Niigata. Tháng Tư, đã là vào xuân, thành phố ngập trong sắc màu của muôn loài hoa. Hoa dọc theo các con phố. Hoa trước sân mỗi ngôi nhà. Và ở Niigata này, người ta dịu dàng, lãng mạn, yêu cái đẹp đến mức gắn những chậu hoa nhỏ xinh trên những cột điện. Màu tím chen lẫn với hồng, màu đỏ trải thảm mê mải, đắm say. Tôi bắt đầu mơ, những giấc mơ không đầu không cuối. “Phải chi, anh ở đây lúc này, với tôi, nắm tay, đi qua những con phố, chìm trong không gian xinh tươi này!”…
An Đông
(*)An Đông là tác giả của tiểu thuyết viết về Nhật Bản “Tháng Tư ở Tohoku” (Nhà xuất bản Văn học). An Đông đã đi qua hơn 20 tỉnh thành Nhật Bản và viết nhiều bài báo về vùng đất xinh đẹp này.






